Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

CUỐI NĂM

Sáng thứ Bảy, cuối tuần.
Ngày đầu tháng, cuối năm.
Ai cũng nhẩm nhẩm đếm đếm rồi bảo sao mà thời gian trôi nhanh quá. Ai cũng bảo chưa làm được gì, mới đó mà đã hết hơn ba trăm ngày dài. Ai cũng chập chờn trong buồn, trong vui, thấy cái hương Tết nó gần gần, thấy căn gác nhỏ đang dần dần dịch về phía nhà, phía mâm cơm sum vầy rất ấm.
Trở lại tháng Mười hai, cách đây một năm ta cũng có một khoảng thời gian như thế này. Bước đi xâm xấp, người hối hả mùa tổng kết làm ăn, người hối hả những bài vở cuối ở thành phố, người dồn dồn bước chân sắm đủ loại kẹo, bánh, mứt, quần áo. Hương Tết, vàng mai, đỏ đào phơn phớt màu tươi cho dòng phố xám xịt, lất phất mưa phùn. Dẫu cái thời gian nó ào ào, dẫu thấy cái danh sách việc phải làm mùa cuối năm sao mà dài không ngớt. Nhưng người ta vẫn vui, vẫn cần mẫn hơn lệ thường. Sắp khép được một chu trình, rang ráng cho nó tròn vẹn, đẹp tươi hơn.
Ví một Năm với điều gì đây nhỉ? Có lẽ như dây chuyền sản xuất một món đồ. Cuối năm, món hàng đã cận ngày lên kệ. Chỉ còn kiểm tra cho cẩn thận, chuốt thêm chút phấn son cho hoàn hảo. Không cần nhiều tinh lực như khi thiết kế, như khi đương lắp ráp mà sự cố nảy sinh. Có lẽ như một cuộc chạy đua, ta chỉ còn cách đích vài bước chân. Không còn phải đi nhiều, không còn phải tốn sức nhiều, không còn phải đổ mồ hôi nhiều, cũng không còn mấy đối thủ phải chiến thắng. Chỉ cần thêm một chút nỗ lực, không bao nhiêu so với cả quá trình dài đã qua, thế là vinh quang được trao vào tay ta. Nhưng nếu không làm hết sức, ta lại chắc ngay nguy cơ thua cuộc hoàn toàn! Một chút lơ đễnh cũng có thể xóa bay cả đoạn đường dài miệt mài... Bởi thế, khoảnh khắc nào cũng cần quan tâm, cũng cần đủ đầy nỗ lực

Cuối năm, lòng nhẹ nhàng hơn. Một năm mệt nhoài cũng gần hết, bao chuyện buồn cũng sắp đi qua hết. Hơn thế, người ta thấy vui hơn, bởi hương thơm của những điều mới, của ngày đầu năm xôn xao tiếng cười. Với cái mới, bao giờ lòng cũng thênh thang hồ hởi hơn... Sưởi lòng bằng một tách trà ấm nóng, đi cùng những ngày cuối năm để khép kín một chu trình. Dẫu chưa có gì nhưng ít ra, ta đã được an ủi phần nào. 
Cuối năm, mở hầu bao, mở thùng tiết kiệm xem mình đã tích góp được bao nhiêu vật chất, bao nhiêu thành công, bao nhiêu kinh nghiệm, bao nhiêu nỗ lực và bao nhiêu yêu thương. Cũng nghĩ xem đã mất mát thế nào, điều gì phải từ bỏ, mối dây nào đứt gãy mà ta vẫn còn dửng dưng. Làm những cái tổng kết, như người kế toán ngồi cộng sổ, ta cũng cần quản lý chi tiêu đời mình. Cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm, cái gì mà tiết kiệm lại trở thành hà tiện thì tốt hơn là phóng khoáng và lởi xởi... thế thì trời mới để của cho. Đời vẫn chiều ngược, chiều xuôi đều đều như thế...
Một năm võn vẹn trôi qua với bao điều khó khăn gian khổ, lo toan, tính toán đủ thứ nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được một sự lạnh nhạt, thờ ơ thế là buồn và tan nát..
Còn vài chục ngày nữa để kẻ lạ tìm lại tình bạn cũ, để đứt gãy hoặc là lành lặn hoặc là tan biến. Vài chục tối cuối của năm, đong đưa chẳng mấy chốc. An lành mà cũng đầy truân chuyên.
Cuối năm, mẹ bảo ra đường nhớ cẩn thận...
Lòng vừa mong ngóng vừa lẫn, ngần ngừ.

3 nhận xét:

  1. Hi...Chúc mừng sinh nhật em gái iu.Chị MMBN,hix

    Trả lờiXóa
  2. Hé hé...chúc mừng sinh nhật em gái iu nhé, mỏi mắt lắm rồi nè

    Trả lờiXóa